Một tiệm vải lụa tại Hàng Châu, thành lập hơn mười mấy năm, chủ nhân đã hơn 50 tuổi nhưng lại có lòng bất lương. Có một năm, nơi này phát sinh hỏa hoạn, tiệm tơ lụa cũng bị liên lụy. Đằng sau tiệm có căn hộ nghèo cả nhà ba người, lấy nghề giặt vải làm mưu sinh, ra vào bắt buộc phải đi qua bên hông tiệm tơ lụa. Khi lúc lửa cháy lan qua hộ nghèo, cả nhà dùng sức gõ cửa bên hông của tiệm tơ lụa và la lớn: “Mở cửa, mở cửa đi!” với hy vọng có thể thoát ra từ đó để bảo toàn sinh mạng. Nhưng đâu ngờ, chủ nhân của tiệm vải lụa do muốn tiện lợi việc khiêng dọn tài sản của mình, cho người dùng sức chặn cửa lại, không được mở cửa ra. Đợi khi hàng dọn xong, lửa cũng đã tắt thì cả nhà hộ người nghèo đã bị thiêu chết trong biển lửa.

Trải qua một năm, chủ nhân tiệm vải đột nhiên qua đời. Có một đêm, ông ta báo mộng về cho con trai và nói: “Cha hại chết cả gia đình hộ nghèo đó nên Diêm phủ không cho phép cha đầu thai làm người mà bắt cha đầu thai thành heo. Cha bây giờ đã đầu thai vào nông trại một nhà có đàn heo đang sinh sản, tổng cộng có bốn heo con, trên mình con heo có chấm là cha đầu thai đó. Con hãy đến nhà nông kia xin mua cha về nhà nuôi, tránh bị giết mổ” – nói xong thì òa lên khóc.

Người con trai giật mình tỉnh dậy, cảm thấy mộng như thật và dựa theo địa chỉ trong mộng chỉ dẫn mà đi tìm thì quả nhiên tìm thấy nhà nọ có heo mới đẻ ra được mấy hôm. Trong số heo con mới sinh có một con heo có chấm đen, heo con thấy người con trai tìm đến thì la hét lên, trông rất tội nghiệp.

Người con trai liền bỏ tiền để mua heo về nhà nuôi, ngoài ra, còn chuẩn bị một căn phòng để cung dưỡng nó và mướn một người về chăm sóc. Mỗi ngày tắm cho heo, dùng thức ăn thượng đẳng để nuôi dưỡng, y như cung dưỡng lúc cha còn sống trên đời. Lúc còn sống, ông chủ tiệm vải rất thích hút thuốc, uống rượu, nên con trai ông lúc nào cũng cho thuốc, rượu cung phụng cho heo, mỗi bữa cơm đều uống đến mặt đỏ ngầu. Lúc ông hút thuốc, người làm tay cầm điếu thuốc đưa vô miệng, nuốt vô bụng như điên cuồng. Như thế trải qua mấy năm, heo lại đến báo mộng cho con trai và nói: “Lúc cha còn sống đã phạm phải tội ác đáng chịu quả báo vạn kiếp, lúc chết đi phải đầu thai vào đạo súc vật, nếu còn hưởng thụ như người sống trên trần gian thì chỉ càng tăng thêm tội lỗi. Từ nay về sau, không cần phải mang thuốc lá, rượu càng không cần phải mướn người chăm sóc cho cha, chỉ cần nuôi bằng cơm là được rồi”.

Có một câu chuyện khác xảy ra tại huyện Quế Lâm thuộc tỉnh Quảng Tây: Một hôm có bọn cướp đột nhập vào một nhà giàu và cướp đi vô số vàng bạc, châu báu cùng với rất nhiều vải lụa gấm vóc khác. Sau đó, chúng dồn hết số gấm lụa vào một cái bao lớn rồi đem về bán ở một vùng nông thôn với giá 5 lạng bạc.

Có một người tên là Lý Phú Quý thấy vậy liền xuất tiền ra mua, vì ông ta biết rằng với số lượng gấm lụa này có thể bán lại được khoảng 50 lạng bạc. Nhưng không lâu sau, quan phủ phát hiện ra vật chứng ngay trong nhà của ông Lý. Thế là ông Lý bị nghi là kẻ cướp nên ông bị dẫn lên phủ và phải chịu sự đánh đập tra tấn của nha phủ. Ông ta một mực kêu oan và nói rằng: “Tôi không phải kẻ cướp, tôi chỉ là người mua lại. Nếu quý vị không tin thì có thể gọi ông chú họ của tôi đến làm chứng”.

Quan phủ liền cho gọi người chú lên, nhưng ông này sợ bị phiền phức nên khi đến nơi liền chỉ mặt ông Lý mà nói rằng: “Tôi không quen biết gì với ông cả. Ông đúng là một kẻ cướp”. Thế là Lý Phú Quý phải bị bọn nha phủ đánh chết vì không chịu nhận tội.

Ngay đêm hôm đó, người chú họ nằm mộng thấy một con quỷ, tóc tai bê bết máu me lao đến dùng hai tay bóp cổ ông ta mà nói rằng: “Ngươi thấy chết mà không chịu cứu nên Diêm Vương sai ta đến bắt ngươi xuống để đối chất”. Khi đó, ông ta liền lớn tiếng kêu cứu. Bọn gia nhân nghe vậy liền hốt hoảng chạy đến thì đã thấy ông ta trợn mắt mà chết trông rất đau đớn.

Kinh Dịch dạy rằng: “Người nào làm ơn, làm phước chính là đã mở đường cho mọi sự tốt lành đến, còn người nào làm ác chính là tự đón lấy các tai hoạ vào mình”.

Khi thấy có người gặp nguy hiểm, nếu không cứu là bất nhân, còn sợ bị phiền phức mà nói dối là bất nghĩa. Mà những kẻ bất nhân, bất nghĩa như thế thì chắc chắn phải chịu sự trừng phạt của nhân quả. Thật là thiện ác có sự báo ứng rõ ràng!

Cảm nhận của bạn?