Cùng lắm cũng chỉ là quay trở về với trạng thái ban đầu thôi, có gì mà phải đau khổ?

Câu chuyện về mẹ dắt theo con trai cùng đi ra chợ, lúc đi ngang qua tiệm bánh, mùi bánh thơm phức trong cửa tiệm bốc ra, chiếc tủ kính ngay ngắn bày đủ các loại bánh ngọt cùng với đủ hương vị vừa mới làm xong. Cậu bé nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh kem, người mẹ biết được tâm tư của cậu và ngay liền chiều ý cậu bé, chọn cho cậu một miếng bánh kem vị chocolate mà cậu bé thích nhất. Khi nhân viên tiệm gói xong miếng bánh, đưa cho cậu, cậu vui mừng nhảy nhót, muốn đưa lên miệng ăn ngay lập tức.

Nhưng đã gần đến giữa trưa, để tránh cậu bỏ lỡ bữa chính, người mẹ đã giật lấy miếng bánh kem từ tay cậu đem cất, và nói rằng: “Đợi đến chiều chúng ta ăn có được không?”. Cậu bé vốn dĩ đang tâm trạng đang vui, bất chợt đã phải chịu đả kích lớn như vậy, liền ngồi xuống đường quấy khóc ầm lên và quyết không chịu đứng dậy, cậu hét lớn: “Mẹ xấu lắm.. mẹ xấu lắm…” Cậu bé khóc như là chết đi sống lại vậy, giống như chịu đủ mọi thứ oan ức trên đời, vì phản ứng của cậu bé rất quyết liệt, khiến mọi người đi đường đều phải ngoảnh đầu lại nhìn, người mẹ lúc đó cảm thấy lúng túng, không biết phải làm sao.

Đúng lúc đó có lão hòa thượng đi ngang qua, nhìn thấy cảnh này, đột nhiên trong tâm lão hòa thượng dường như đã lĩnh ngộ được điều gì đó, lão hòa thượng nghĩ: “Cậu bé này trước khi được mẹ mua cho bánh kem, vốn đã cũng chẳng có gì cả, bây giờ người mẹ lại lấy mất bánh kem, cùng lắm chỉ là quay lại cái trạng thái ban đầu, cũng không hề mất mát thứ gì cả, như vậy có gì mà phải đau lòng chứ?”

Sống vui vẻ không phải là có tất cả nhưng "không có gì cũng được"
Sống vui vẻ không phải là có tất cả nhưng “không có gì cũng được”

Trên đời không có thứ gì là không có không được

Nhìn lại bản thân, có phải chính là giống như cậu bé muốn ăn bánh kem cho bằng được: Cũng như việc có một số người nhất định phải dùng nhãn hiệu nào đó, phải nhất định đến ăn ở một cửa hàng nào đó, một món ăn nào đó hay mua một chiếc xe một ngồi nhà, đồ dùng nào đó … Vốn dĩ cuộc sống không có những thứ đó thì cũng không sao, bây giờ lại không thể không có nó.

Đương nhiên, bản thân ta có sở thích vốn không phải là chuyện xấu gì, nhưng giống như triết gia người Hy Lạp Socrates nói: những thứ mà chúng ta sở hữu, chúng sẽ làm chủ chúng ta.

Loading...

Muốn sống vui vẻ, không phải là khi có tất cả mọi thứ mà chính là phải để bản thân “không có nó cũng được”, đừng cho rằng ở trên đời này có thứ gì là không có không được hay tuyệt đối không thể có, nó cũng giống như miếng bánh kem của cậu bé.

Thực ra giá trị của sự vật đến từ sự mong cầu của chúng ta nếu như bạn không mong cầu thì sao có thể nghĩ đến nó nữa, sao có thể không có không được. Hãy như ban đầu không được sao? Cũng như việc một cô gái vốn dĩ bình thường ở trong mắt người này nhưng trong mắt của một kẻ si tình thì cô ấy là cả thể giới thậm chí có thể bất chấp mọi thủ đoạn để có được cô ấy.

Nếu bạn thực sự muốn có được cuộc sống tốt đẹp, có một nguyên tắc bạn nên phải nhớ kỹ: một người càng yêu thích, phụ thuộc vào nhiều thứ, thì sẽ càng khó có được niềm vui. Cho dù là ly Cappuccino “không thể không uống” vào mỗi buổi sáng, hay là buổi biểu diễn ca nhạc mỏi mòn chờ đợi “không thể không xem”. Điều bạn nên làm không phải là sự thỏa mãn, mà chính là buông bỏ những dục vọng, có vậy thì bạn sẽ có được niềm vui thật sự và lâu dài.