Trong cuộc sống vất vả thường ngày đôi khi ta đã nghĩ đến chuyện mình muốn được bình yên? Và dĩ nhiên, hơn một lần trong những lần nghĩ suy đó, bạn không biết làm sao để có được nó, hay giữ nó thế nào?

Có thể rằng, giấc mơ bình yên rất khó định nghĩa. Nó mang ý nghĩa riêng của từng cá thể, từng con tim, từng hoàn cảnh, từng ngôi nhà… nhưng nó đều mang một điểm chung là khó hiểu và đôi khi là cả vô lý..

Với tôi, bình yên có thể đến từ việc ta cho đi không mong nhận lại như khi ta tham gia những hoạt động thiện nguyện, giúp đỡ những số phận kém may mắn hơn mình. Có thể là nhận lại, được người khác giúp đỡ khi ta gặp khó khăn. Nhưng quan trọng hơn cả vẫn là tự bản thân ta đem lại sự bình yên cho chính mình.

Bạn để ý thử xem, đó chính là lúc bạn cảm thấy mình ít bình yên nhất có đúng không? Bạn biết tại sao không? Tại vì chính những lo toan khiến bạn buồn, thất vọng, mệt mỏi, khổ đau, cầu toàn… làm bình yên trong mỗi con tim bị hạn hẹp…

Khoảng trống của tâm hồn rất nhỏ, chỗ nào nữa để chứa đựng bình yên? Cho nên khi bạn thấy thất vọng và buồn bã với mọi thứ đó, bạn dẹp bỏ nó đi, thế là bình yên vui mừng lắm vì được quay trở về với bạn. Dù không gian có chật hẹp, dù cái tôi trong mỗi người có to bằng cái bánh xe bò thì ở giữa sự vô hạn và hữu hạn, bạn sẽ nhìn thấy chính mình.

 

Ở mỗi hoàn cảnh, bình yên mang một chiếc áo với họa tiết khác nhau, có lúc sặc sỡ, có lúc trầm ngâm. Dòng đời vạn biến, cuộc sống khó khăn, ấy là điều không thay đổi được. Nhưng tâm thức là bất biến, thứ duy nhất ta có thể rèn luyện được đó vẫn là chính mình.

Bạn thấy đấy, cuộc sống này như một ly nước, đầy hay vơi chỉ là do chúng ta quyết định.

Có lúc nào có con chợt hỏi…

Bình yên là gì hả mẹ?

Là ngày con chào đời… Mẹ đã chờ ngày này hơn 9 tháng nhìn thấy con đỏ hỏn nhăn nheo, nhưng đó là kết tinh tình yêu giữa ba và mẹ thấy đôi mắt con nhắm nghiền… Đó là lúc mẹ thấy bình yên, con à!

Ba ơi, khi nào ba thấy bình yên?

Là khi con gái ba dụi dụi vào lưng ba ngái ngủ, là khi con trai nắm thật khẽ tay ba. Là khi cả ba bố con cùng xúm tổ chức sinh nhật cho mẹ. Lúc ấy, gia đình mình thật hạnh phúc và bình yên biết bao?

Cuộc sống ơi, bình yên là những gì thế?

Bình yên là khi thức giấc, ánh nắng chan hòa ngoài song cửa, có tiếng chim hót líu lo, có bầu trời xanh tươi, có chút gió mát… là tiếng hát ai khe khẽ ngân lên trong khúc hát mùa thu. Là nụ cười hiền trong sáng của cô bạn hàng xóm!

Bình yên là đầm ấm trong bữa cơm gia đình, có mẹ, có cha, có chị em… là tiếng bi bô của em, tiếng cười giòn tan của chị, là tiếng dỗ dành của mẹ, là lời khuyên ôn tồn của cha. Là hạnh phúc tràn ngập căn nhà nhỏ.

Bình yên là khi ngồi cạnh thằng bạn thân, ôm vai, bá cổ, kéo áo, tựa đầu rồi hai đứa nghêu ngao hát. Chọc cười cô bạn bàn trên.

Là khi bạn đến bên tôi, chia sẻ mọi thứ là những lúc buồn tôi có thể dựa vào vai bạn và khóc… Chẳng cần biết tại sao, cứ yên lặng thế thôi…

Bình yên là khi buồn trống rỗng, bật nhạc với mức maximum, nhảy nhót và la hét thật to mà ko bị ai la mắng. Chỉ thấy tâm hồn trống rỗng bị lấp đầy bởi những bình yên!

Bình yên là khi ngồi xếp những ngôi sao, những con hạt bằng giấy…và gửi gắm vào đó những mơ ước, những yêu thương!

Bình yên là khi nhận được hoa của ai đó. Òa lên vì bất ngờ sung sướng!

Bình yên là khi ngồi lên chiếc xích đu ngày bé nắm tay ai thật khẽ… đung đưa đung đưa theo điệu nhạc, là tiếng thì thầm bên tai của ai đó “ yêu thương ơi, mãi mãi nhé! ”.

Còn với bạn, bình yên là gì?