Ký ức tuổi thơ con là chuỗi hình ảnh những ngày cha xay sỉn, về nhà thì quát mắng mẹ con, vì thế mà đã có lúc con tự hứa với lòng mình sẽ chẳng để cuộc đời mình giống mẹ, lấy phải một người đàn ông cả ngày ngập ngụa trong men rượu. Không khí gia đình lúc nào cũng u ám, tiếng nấc nghẹn ngào của mẹ mỗi khi bị cha mắng chửi vô lý vẫn cứ ám ảnh con cho đến tận bây giờ.

Chưa bao giờ con thấy gia đình mình hạnh phúc, dù chỉ là trong giây lát. Ngày nào con cũng nghe, ngày nào con cũng thấy ba mắng chửi mẹ. Con có người yêu, cũng chưa từng một lần có ý định dẫn về nhà dù rất muốn. Con sợ người đó gặp ba sẽ sợ mà bỏ rơi con.

Nhiều lúc con đau khổ tưởng mình có thể chết đi được, lòng con ngổn ngang tơ vò muốn sống và cũng muốn chết, nhìn thấy bạn bè xung quanh gia đình yên ấm, hạnh phúc, mỗi bữa ăn lại tràn ngập tiếng cười mà con thấy gia đình mình quá bất hạnh, ngẫm lại từ bé đến giờ con chưa bao giờ có được cho mình một nụ cười đúng nghĩa.

Thế rồi, con đọc được tâm sự của một người bạn có người ba giống con, một ông bố “ma men”, người bạn đó đã dùng tình cảm của người con, thường xuyên viết những lá thư chia sẻ, thăm hỏi để cảm hóa người cha của mình. Người ba của bạn ấy thay đổi rõ rệt, gia đình rất vui mừng và hạnh phúc. Bác ấy bỏ rượu chè, cờ bạc từ từ, cho đến những ngày sau này chỉ uống trà thay rượu. Con cũng mong con có thể làm được như vậy và ba có thể thay đổi để gia đình mình là gia đình hạnh phúc nhất thế gian này.

Nhiều khi con ghét ba nhưng con nhận thấy thật lòng trong thâm tâm mình vẫn luôn thương ba. Mẹ và mọi người xung quanh bảo con, ba cũng chỉ là nạn nhân của “ma men”, của trào lưu xã hội, vì gặp nhiều khó khăn trong việc kiếm kế mưu sinh cho cả gia đình mình mà ba phải tìm đến rượu chè. Ba cũng cần tình thương và sự quan tâm của gia đình mình, của các con.

Mẹ con có thể mở rộng tấm lòng mình với ba như thế, và giờ cả con nữa, con cũng sẽ ở bên cạnh ba nên ba hãy cố gắng lên nhé, con rất muốn gia đình mình có một bữa ăn vui vẻ và khi đó con sẽ kể chuyện tiếu lâm cho ba nghe.

Con gái của ba!