Tất cả mọi người đều muốn sống một cách an lạc và hạnh phúc. Tuy nhiên, ai rồi cũng có những lúc bị phiền não, bực dọc, chính  khi ấy, chẳng những bản thân mình đã bị chán nản, khổ sở mà cả những người chung quanh cũng có thể bị ảnh hưởng lây do những cử chỉ, lời nói thiếu hòa nhã của mình. Dĩ nhiên, không ai muốn vậy cả. Thế nhưng tại sao con người ta lại phải như vậy? Vì người nào đó làm trái ý với ta hay việc nào đó xảy ra không như ý muốn, hay việc mình muốn lại không xảy đến với mình. Rất ít người có thể  tránh được những tình huống ấy? Vậy, vấn đề cần đặt ra là có cách nào giúp chúng ta khỏi bị phiền não hay không? làm sao để bản thân luôn giữ được sự an lạc tự tại và hạnh phúc?

Phiền não là gì?

Phiền não là tất cả những gì làm cho mình không thoải mái, những gì làm mình không vừa ý, cảm thấy khó chịu…

Những phiền não của chúng ta đến từ đâu?

Rất nhiều điều phức tạp và phiền não trong cuộc sống lại xuất phát từ chính bản thân chúng ta. Nếu mỗi thời khắc có thể giữ tâm yên bình chúng ta sẽ có được nềm vui thực sự. Bất cứ ai cũng mong muốn tận hưởng một cuộc sống bình yên. Bởi nó chính là chân thật, là tự nhiên mà không có ầm ĩ ồn ào, cũng như không cần được ca tụng, để bản thân được tĩnh tâm và làm những gì muốn làm, thả hồn theo dòng thơ ca cũng như những bản nhạc hay… Khi tách xa khỏi những tiếng động ầm ĩ này, cuộc sống sẽ tựa như một dòng suối chảy róc rách.

Làm sao để hết phiền não?

Muốn vui vẻ rất đơn giản : Làm tốt việc của bản thân , đừng xen vào việc của người khác và đừng nghĩ về việc của ông trời. Thái độ sống ở mỗi chúng ta, hãy có cái nhìn tươi mát hơn vào những hiện tượng, hoàn cảnh xảy ra trong cuộc sống hàng ngày và mình đã phản ứng như thế nào đối với chúng. Đơn giản qua cách nhìn và những tình cảm của bản thân, chúng ta đã mở rộng vòng tay đón chào, hoặc hất hủi, ghê sợ chúng. Phiền não không phải hoàn toàn đáng sợ và kinh hãi. Nhưng chứa đựng những cảm giác bất an, không như ý, bực giận hoặc cảm giác khó chịu, v.v..  nhưng có lẽ những yếu tố này lại là nguồn kích thích khiến ta vươn lên và tìm lối giải thoát, tự do. Thiếu nó ta như thiếu đi nhân tố hay động lực cần thiết để khiến mình phấn đấu, đứng dậy để làm người.

Buông bỏ phiền não

Trong cuộc sống hàng ngày luôn có những áp lực và va chạm, chúng ta thường khó tránh khỏi bất đồng trong chính công việc, sinh hoạt, và các mối quan hệ ở gia đình, nơi làm việc. Khi xảy ra tranh cãi, ta có thể không kiềm chế được và nổi nóng hay nặng lời, ta có thể thắng hay thua nhưng rất khó dễ giữ được hòa khí với nhau…Kết quả là khiến bản thân hoặc người khác bị tổn thương. Thậm chí, sẽ cảm thấy chính bản thân mình trở nên đau đớn, mất đi niềm tin, rồi cảm thấy ân hận. Nhưng lời đã nói ra như bát nước hắt đi, đến lúc đó mà ân hận thì đã quá muộn. Những lúc như thế này, điều người ta cần làm là giữ bình tĩnh và loại bỏ sân si, biết buông bỏmọi thứ làm ta cảm thấy bất an.
Ai cũng biết hạnh phúc chính được tạo nên trên nền tảng của ự bình an cũng như tự tại. Đây là ước mơ của cuộc đời mà con người chúng ta ai cũng mong mỏi đạt tới.

Phiền não tức Bồ Đề

Hạnh phúc hay phiền não tức bồ đề. Nghĩa là, muốn thành tựu bồ đề chúng ta phải thấu hiểu phiền não vì phiền não, khổ đau vốn là “mặt trái” của tâm bồ đề. Do vậy, việc đối diện với những phiền não là điều rất khó để tránh được nếu bản thân muốn giác ngộ, giải thoát. Thật là một điều không tưởng khi chúng ta chỉ muốn được giải thoát mà không hề muốn vượt qua khổ đau cũng như phiền não. Thế nhưng oái oăm thay chúng ta chỉ muốn tu tập làm sao để đừng bao giờ bị khổ đau quấy rầy, chỉ muốn theo đuổi con đường nào đưa đến hạnh phúc, giải thoát, và an lạc mà không phải đương đầu với những phiền toái của thế gian!

Chấp nhận cuộc sống có những phiền não không có nghĩa là buông trôi trong tuyệt vọng. Mà đơn giản hãy nghĩ rằng sinh ra là loài hữu tình thì không thể tránh được  sự đau khổ và đó là chuyện rất thường tình. Ngay thật sự chính những người “vinh hoa phú quý” mà chúng ta tưởng tượng cũng gặp đầy không ít phiền não mà cuộc sống trao cho, chúng ta sẽ cảm nhận được điều đó khi có một bi kịch giáng xuống nơi họ. Một khi chúng ta chấp nhận tính tất yếu của phiền não, cái thách thức chính là vẫn cứ tiếp tục quan tâm đến những phiền não mà bản thân phải chịu. Sự tồn tại tất yếu của những phiền não không có nghĩa là có nó không thể giải quyết nhưng tùy thuộc vào mỗi người.

Cảm nhận của bạn?