Hãy thừa nhận mặc dù không một ai thích phải buồn. Ai cũng đều mong muốn được hạnh phúc, nhưng cuộc sống này là sự xen kẽ những ngày buồn giữa những ngày vui – giống như những phím đen trắng ở trên cây đàn dương cầm. Và tốt thôi, chúng ta sẽ lao vào cuộc sống như thực hiện một trò chơi, mà trò chơi nào thì cũng đều có luật của nó trước khi “game over”.

Học cách lớn lên từ những nỗi buồn
Học cách lớn lên từ những nỗi buồn

Nỗi buồn đều đến với tất cả chúng ta

Những nỗi buồn không chỉ diễn ra ở trên phim ảnh, tạp chí hay là ở trong những cuốn tiểu thuyết dày cộp. Nó xảy ra ở trong cuộc sống thực hằng ngày của chính chúng ta. Đôi khi, chúng ta vẫn thường mong mỏi rằng những chuyện tồi tệ nhất mà chúng ta gặp phải hãy như là một cơn ác mộng, để rồi thức giấc rồi sẽ không phải đối mặt với nó nữa. Nhưng đương nhiên, vì ngày hôm sau mặt trờivẫn còn đó, vẫn còn ló dạng, và vì chuyện chưa được giải quyết sẽ vẫn còn dở dang, bởi nên chúng ta phải tiếp tục chiến đấu.

Mặc dù cảm giác bất lực chính là thứ cảm giác hết sức rất khó chịu. Mặc dù chúng ta chẳng hề mong muốn mọi chuyện không hay xảy đến với mình, cũng như bạn bè hay người thân trong gia đình chúng ta… Nhưng vì hiện thực còn đó, và nỗi buồn sẽ bắt đầu len lỏi, nhanh chóng.

Đôi khi chúng ta thường có xu hướng giãi bày để được chia sẻ cùng ai đó những cảm xúc không tốt đẹp mà chúng ta phải trải qua. Cũng đôi khi chúng ta tìm cách giấu nhẹm nó đi, cất chúng vào gọn một ngăn tủ tưởng tượng rồi khóa kín chúng lại, sau đó lại mang trên mình cái mặt nạ vui vẻ mỉm cười. Nhưng, dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng đều phải cố gắng để vượt qua nỗi buồn vào chính thời điểm đó. Bởi chúng ta mong muốn sống là để được hạnh phúc không phải là khổ đau, cho nên chúng ta không được phép cho mình gục ngã.

Và những ký ức trở thành một phần trong cuộc đời.Người ta không thể nào cứ cười mãi cho cùng một câu chuyện vui, nhưng lại rất sẵn lòng khóc rất nhiều lần cho cùng một nỗi đau nào đó. Hóa ra, nỗi buồn lại có xu hướng bám rễ vào tận sâu trong tâm hồn của chúng ta, mãnh liệt hơn là chính chúng ta vẫn tưởng. Vào một ngày kỷ niệm, mọi thứ dường như là chẳng hề thay đổi, chỉ có lòng người là đổi thay.

​Có những ngày chúng ta không thể làm gì khác hơn ngoài việc nhắc nhở bản thân mình phải sống thật mạnh mẽ. Nhất chính là khi ký ức cũ ùa về, và chúng ta thì bất lực với việc thay đổi chúng. Chúng ta chỉ có thể trân trọng những gì đã trải qua, kể cả là nụ cười hay là nước mắt, để hiểu với nhau rằng: chính những gì có trong quá khứ đã làm nên chính con người hiện tại của chúng ta. Và thay vì níu giữ,hằn học, chúng ta phải học cách tôn trọng quá khứ, buông bỏ nỗi buồn và hướng về những ngày mới mà chúng ta đi.

Loading...

Bởi vì chúng ta không thể lựa chọn ai sẽ xuất hiện trong cuộc đời mình, ai sẽ ở lại, và ai sẽ ra đi. Cho nên, chúng ta mặc nhiên tin vào cái gọi là duyên phận, coi như ai đó rời đi khỏi cuộc đời mình nghĩa là họ đã hoàn tất một phần việc mà họ phải làm, như vậy thôi. Hãy để những nỗi buồn trở thành một tờ ghi chú nhỏ nhắn, nhắc nhở chúng ta những gì trải qua, và lưu giữ những kỷ niệm ấy dù không vui chăng nữa. Và, cũng chỉ nên dừng lại ở ngưỡng ấy đó thôi nhé!

Cuối cùng, chúng ta cần chấp nhận rằng khi mình sở hữu những khoảnh khắc nào đó, dù ngắn hay là dài, vẫn còn hơn là không bao giờ có được gì cả. Chắc chắn rằng, sau mỗi sự đổ vỡ, hay sau mỗi lần chia ly, những giọt nước mắt, chúng ta cũng sẽ học cách để có thể trở nên mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn và trưởng thành hơn rất nhiều – so với ngày xưa ấy.

Loading...