Điều quan trọng là, bạn phải biết chấp nhận sự bất toàn ấy giống như một phần tất yếu của cuộc sống. Chưa hoàn mỹ là cơ hội để bạn cố gắng, ước mơ, hy vọng chứ không phải là lý do để bạn tự dằn vặt về thất bại của mình.
Chuyện kể rằng, có một vòng tròn rất hoàn mỹ. Nó rất tự hào về thân hình tròn trĩnh đến từng milimet của mình. Thế nhưng vào một ngày nó thấy mình bị mất đi một góc của mình.
Vòng tròn đi tìm mảnh vỡ đó vì muốn mình được hoàn hảo như xưa. Vì không còn trong một cách hoàn hảo nên nó lăn rất chậm.
Nó ngắm nhìn bầu trời xanh biêc, những áng mây trôi lững lờ, những bông hoa dại đang toả sắc bên đường..vui đùa với ánh nắng mặt trời, tâm tình cùng sâu bọ…

Một ngày đẹp trời nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít và ghép vào. Nó lăn đi và nhận ra mình đang lăn quá nhanh. Đến nỗi, không kịp nhận ra những bông hoa đang cố mỉm cười với nó.
Vòng tròn thấy rằng, cuộc sống khác hẳn đi khi nó lăn quá nhanh. Nó dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi.

Bài học về cái vòng tròn cho chúng ta thấy được rằng, đôi khi con người ta mất đi thứ gì đó thì lại trở nên hoàn hảo. Người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Đã là “nhân” thì sẽ “vô thập toàn”.
“Hãy biết cách chấp nhận khuyết điểm của mọi người”

Cảm nhận của bạn?