Muốn vượt qua cám dỗ hay khó khăn cũng như danh vọng trong chính cuộc sống này chắc chắn không gì hơn trí tuệ. Có được nó thì có tất cả. Không có trí tuệ sẽ làm con người dễ bị cám dỗ. Cái nữa  là danh, lợi và tình ái, ba thứ cám dỗ này khiến bản thân mỗi người dễ mắc phải và bị nó nhận sâu vào bùn nhơ tội lỗi.

Học cách từ bỏ cám dỗ và danh vọng

Để từ bỏ địa vị tham vọng cũng như nhiều thứ cám dỗ, đương nhiên các Phật tử chắc chắn phải có đối tượng để hướng tâm tới là Phật hay Bồ-tát. Vì vậy mà có thể học các vị này nhưng quan trọng nhất Phật dạy là huệ bắt đầu phát sanh, đó cũng là do học kinh Phật mà mỗi người chúng ta biết được cái gì thực sự quý giá trong cuộc sống này và muôn kiếp về sau. Mạng người ngắn ngủi và vô thường, sao chúng ta không tinh tấn thể hiện pháp Phật để có thể ra khỏi thế giới mộng ảo này, mà còn sống với si mê. Đương nhiên bản thân mỗi người chạm trán với nhiều cám dỗ, nhưng phải nhớ chúng ta cũng có bản lĩnh để không bị rơi vào cạm bẫy.

Phương tiện truyền thông châm ngòi cho cám dỗ

Những đam mê của tuổi trẻ rất mạnh mẽ. Tuy nhiên, phim ảnh truyền hình hay âm nhạc và sách báo nhắm vào người trẻ thường châm ngòi cho những đam mê tội lỗi này, khiến bản thân người ta nghĩ nếu mình nhượng bộ cám dỗ thì không có sao. Chẳng hạn, nếu như hai nhân vật trong phim đang yêu nhau, chắc chắn họ sẽ quan hệ với nhau ở một cảnh nào đó trong phim. Tuy nhiên có thể người nam và nữ đời thường có khả năng tiếp tục tránh các ham muốn xác thịt.

Học cách lắng nghe để vượt qua cám dỗ

Phật dạy mỗi người chúng ta học rộng nghe nhiều và có đọc tụng kinh điển, lòng ta mới sáng ra và hiểu được những điều vi diệu. Vì vậy, chỉ mới có chút xíu huệ phát đã giúp ta xa lìa cám dỗ, vì chắc chắn khi tâm chúng ta hướng về Phật thì chuyện trần tục thế gian cũng như tham vọng không lôi cuốn mình được. Người vì quá tham lam sẽ không thấy cũng như không biết gì, chắc chắn dễ bị cám dỗ. Nghe lợi danh mà ham là sẽ chết. Người hiểu đạo luôn biết sợ lợi danh. Người ham muốn nhiều là ác ma, cho nên khi bị kẹt vô đây là ta phải đấu với nó.

Danh lợi là thứ dễ mất đi

Thật vậy, danh mình có hôm nay chắc chắn ngày mai có thể thay đổi. Có trí tuệ, bản thân chúng ta nhận ra cái thực. Tất cả quyền lợi thế gian mà con người nghĩ là thực, nhưng có lẽ chính cái thực đó cũng là giả. Hôm nay người thấy mình có năng lực thực và làm lợi ích cho nhiều người thì đó là người có tài được đại chúng tôn lên. Vì cái gì thực thì phải tồn tại vĩnh viễn và chắc chắn không thay đổi, nhưng những cái danh này thay đổi từng phút giây, nên được gọi là hư danh. Trước khi tu các Phật tử đã ý thức được lý này, nên phát tâm xuất gia để có mạng sống vĩnh viễn thực. Vì đọc lịch sử, thấy biết bao người tài giỏi cũng như đức hạnh, danh tiếng lẫy lừng, nhưng chết rồi thì cái danh không thể tồn tại vĩnh viễn. Người tốt thực sự chắc chắn danh tốt còn để lại, nhưng thử nghĩ xem con người thực của họ không biết sẽ đi về đâu. Những người khởi ý niệm xuất gia, vì thực sự nhận ra tất cả mọi việc trên cuộc đời này là hư ảo.

Tại sao con người sợ danh vọng và cám dỗ

Loading...

Có trí tuệ sẽ nhận ra hư danh hay giả danh, vì đôi lúc mình không có khả năng thật, nhưng người ta tạo cho mình chẳng hạn hay dán cho mình cái nhãn hiệu là người tài giỏi. Điều này rất nguy hiểm, vì bản thân người ta đưa mình lên được, chắc chắn cũng hạ mình xuống được. Thực tế cuộc sống luôn cho thấy nhiều người chết vì danh. Thực tài mới có danh. Không thực tài mà tự bản thân xưng là giả mạo. Người có trí tuệ chắc chắn biết giả danh sẽ dẫn đến nguy hiểm, nên họ không bao giờ giả mạo. Vì vậy, hãy cố gắng tập sống bằng người thực, việc thực, tập cho bản thân có khả năng thực và không bao giờ chấp nhận vấn đề giả danh.

Để kẹt vào danh lợi hay vật chất, chắc chắn khó thoát. Nếu chúng ta là Phật tử có trí tuệ hãy biết sợ giả danh, hư danh, nhưng thực danh cũng phải cân nhắc. Xuất gia, hay tại gia đã là đệ tử của Phật, bước theo dấu chân Ngài thì đừng bao giờ lẹ vào danh, lợi, tình ái, mà hãy biết sẵn sàng xả bỏ tất cả, để có thể trở về chân tâm, bổn độ. Người còn kẹt danh, nên phản tỉnh và tìm về con đường chân thật.

Loading...